<?xml version="1.0" encoding="UTF-8" ?>
<rss version="2.0">
<channel>
<title><![CDATA[DucPhanh's Blog | Bán Domain - Host - Bán Key KIS Kaspersky Internet Security| Game - Music - E-Commerce - Tutorial ...]]></title> 
<link>http://ducphanh.com/blog/index.php</link> 
<description><![CDATA[Share Infomation: Hot News, E-Commerce, Software, Ebooks, Films, Quick & Snow ... ]]></description> 
<language>vi</language> 
<copyright><![CDATA[DucPhanh's Blog | Bán Domain - Host - Bán Key KIS Kaspersky Internet Security| Game - Music - E-Commerce - Tutorial ...]]></copyright>
<item>
<link>http://ducphanh.com/blog/anh-xin-loi-sau-nay-co-tien-anh-se-mua-cho-em/</link>
<title><![CDATA[Anh xin lỗi, sau này có tiền anh sẽ mua cho em!]]></title> 
<author>MrThang &lt;ducthang.vhit@gmail.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Love - Life]]></category>
<pubDate>Fri, 03 Sep 2010 14:45:54 +0000</pubDate> 
<guid>http://ducphanh.com/blog/anh-xin-loi-sau-nay-co-tien-anh-se-mua-cho-em/</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	- Mua cho em con gấu kia đi anh. Con kia kìa…<br/><br/>Vừa nói con bé vừa dướn người lên chỉ vào con gấu to nhất được đặt trong cùng. Con gấu rất to, phải gần bằng một người. Trông cũng khá đẹp…<br/><br/>- Anh làm gì có tiền. To lắm, chắc là đắt. Sinh viên nghèo kiếm đâu ra…<br/><br/>Chàng trai nói với cô bé vẻ chán chán và xấu hổ nữa.<br/><br/>- Mua cho em đi anh, anh chẳng bao giờ tặng em cái gì to tát vậy. Em thích con gấu ấy. . .<br/><br/>- Nhưng anh nói thật mà. A xin lỗi. Sau này có tiền rồi anh tặng em được không?<br/>- Nhưng em muốn bây giờ mà.<br/><br/>- …<br/><br/>Ừ, rồi anh mua được không?<br/>. . . . . . . . . . . . . . . . . . .<br/><br/>- A ơi, chiều nay đi chơi được không?<br/><br/>- A bận rồi. Khi khác được không?<br/><br/>- Ừ<br/><br/>. . . . . . . . . . . . . . . . . . . .<br/><br/>- Anh ơi, hôm nay đi cắm trại, anh đi không?<br/><br/>- Anh không đi đâu. A có việc…<br/><br/>. . . . . . . . . . . . . . . .<br/><br/>- Sao cả tháng nay anh không đi chơi với em. Anh tránh em à?<br/><br/>Con bé tức tối hỏi.<br/><br/>- Không! Anh bận thật.<br/><br/>- Anh bận gì? Bận gì mà lắm thế? Bận tới nỗi không dành được 30 phút cho em à?<br/><br/>- Anh xin lỗi…<br/><br/>- Rồi anh trễ hẹn, thất hứa, anh hứa mấy lần nhưng anh chẳng tới là sao. Em cứ phải chờ đợi anh là sao? Em không chịu được đâu. Anh đã không cho em được bất cứ thứ gì lại còn tránh mặt em… Anh quá đáng lắm!<br/><br/>Và con bé bỏ đi ,vội vàng. Bỏ lại chàng trai đứng như trời trồng giữa cái nắng gay gắt của buổi trưa gần hè.<br/><br/>Tối đó con bé nhắn tin: “Em muốn chia tay”<br/><br/>“Sao thế, anh xin lỗi em rồi mà. Em giận anh à?”<br/><br/>“Em cảm thấy hết tình cảm rồi. Không yêu anh nữa. Với lại em cần nhiều hơn những gì anh có thể cho em. Quyết định vậy đi. Chia tay.”<br/><br/>“Ừm…”<br/><br/>. . .<br/><br/>Và chia tay, con bé bắt đầu quen rồi yêu một người khác qua sự giới thiệu của bạn nó. Thi thoảng nó gặp lại người yêu cũ. Nhưng những gì nó làm là quay đi và bước tiếp…<br/><br/>Có lần nó nhìn người yêu cũ của mình đang nhễ nhại mồ hôi trong quán cafe vào giờ đông khách nhất. Nó tự nhủ: đi làm kiếm tiền à. Chắc là nợ tiền nhà…<br/><br/>Hai tháng. Nó đã có người yêu mới được hai tháng. Cũng đồng nghĩa với việc chia tay người cũ một khoảng thời gian gần như vậy.<br/><br/>Máy điện thoại có tin nhắn.<br/>“Em ra ngoài được không?”<br/>“Đang mưa. Anh tìm gặp em làm gì?”<br/><br/>“Em ra cổng thôi. Anh có thứ muốn đưa cho em”.<br/><br/>Nó với cái ô, rồi lật đật ra cổng…<br/><br/>- Anh tặng em. Như anh đã hứa. Món quà cuối cùng.<br/><br/>Nó lặng người. Là con gấu ấy. Con gấu nó đã đòi mua. Người anh ướt sũng trong mưa, nhưng con gấu thì được bọc kín lại trong giấy bóng.<br/><br/>- Anh đã hứa tặng em, khi nào anh đủ tiền, giờ anh mới có đủ. Tặng muộn một tý. Em sống hạnh phúc nhé!<br/><br/>Nó cầm con gấu to. Nặng trịck không biết vì nước mưa hay vì cái gì nữa. Nó đứng lặng đi nhìn người yêu cũ của nó đi khuất sau những giọt nước mưa buốt tê tái. Thì ra người yêu nó không đi chơi với nó vì anh đi làm thêm. Và anh đi làm thêm là vì nó, vì sự ích kỷ, ngu xuẩn của nó.<br/><br/>Anh đã buông tay nó thế đấy, không níu giữ điều gì, chỉ duy nhất 1 lời hứa với nó: “Anh sẽ mua tặng em khi a có đủ tiền…”.<br/><br/>Nó khóc. Giữa con mưa cuối cùng mà những giọt nước mưa kia nó biết rằng không bao giờ nó tìm lại được nữa…<br/><br/>Tags - <a href="http://ducphanh.com/blog/tags/love/" rel="tag">love</a>
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://ducphanh.com/blog/tinh-yeu/</link>
<title><![CDATA[Tình yêu ...]]></title> 
<author>MrThang &lt;ducthang.vhit@gmail.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Love - Life]]></category>
<pubDate>Wed, 07 Jul 2010 15:34:44 +0000</pubDate> 
<guid>http://ducphanh.com/blog/tinh-yeu/</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	Ngân vẫn còn trinh sau ba năm lấy chồng. Minh, chồng cô, cũng là mối tình duy nhất, chẳng thèm “động” đến cô dù đêm nào cũng nằm cạnh.<br/><br/>Năm ngày trước khi cưới, anh quỳ xuống chân cô bật khóc: “Anh là gay. Ngân ạ, anh là gay. Anh không thể lấy em.” Ngân tím tái mặt mày. Thiệp cưới đã gửi. Đành thế, cô vẫn quyết định lấy anh, chàng gay mà cô đã yêu suốt hai năm nay. Cô vẫn lấy anh bởi cô hận anh. Cô không hận vì kẻ mà cô yêu tha thiết là gay, mà vì anh rắp tâm lừa dối cô đến phút cuối cùng. Anh đã làm tất cả để cô nghĩ rằng, anh và cô sinh ra là dành cho nhau. Và phút cuối, anh làm tâm hồn cô nát tan chỉ bằng sự thừa nhận trắng trợn.<br/><br/>Ngay đêm đầu tiên, Ngân đã uống say mèm, nước mắt cô chảy ướt gối. Minh chờ vợ nằm ngay ngắn trên giường rồi lặng lẽ nằm kế bên. Nửa đêm, tỉnh giấc, Ngân quờ quạng tìm kiếm trên thân thể kẻ đã trở thành chồng mình. Toàn thân Minh nóng hổi, anh cố gắng chịu đựng không một chút cảm xúc. Một khoảng lặng sau đó, Ngân mệt nhoài, nằm lặng im, rơi nước mắt. Bất giác, Minh vùng dậy, môi anh tìm môi cô nồng nhiệt. Nóng sực. Cảm giác yêu đương xuất hiện cùng lúc với sự ghê tởm. Nước mắt chồng làm ướt rượt khuôn mặt cô. Ngân cười mỉa mai: "Thằng gay nào cũng giống anh thì hời quá nhỉ". Ngay lập tức, Minh buông cánh tay rệu rã.<br/><br/>Như một trò chơi dành riêng cho những kẻ không bình thường, mỗi ngày qua đi, Ngân luôn dành cho Minh những lời cay nghiệt khi trong lòng rạo rực yêu đương nhất. Hàng trăm lần cô tự nhủ phải bỏ anh ngay, nhưng bỏ anh thì cô sống với ai? Chỉ duy nhất với gã gay ấy, cô mới tìm được cảm xúc yêu đương. Cô yêu anh, yêu điên cuồng và bất chấp tất cả. Kể cả khi biết rõ anh đồng tính, cô vẫn muốn anh làm tình với cô một lần.<br/><br/>Vợ chồng thì phải có ân ái, vậy mà anh không thể nhắm mắt cho tròn trách nhiệm như bao gã đàn ông khác. Trên đời này, đâu chỉ mình cô lấy phải chồng gay. Sao anh lại đối xử với cô như thế, nào có ai ép uổng gì cho cam? Đến giờ, Ngân vẫn cảm nhận được tình yêu anh dành cho cô, vậy hóa ra cảm giác đã phản bội cô? Chồng cô đấy, mỗi đêm vẫn trơ mắt nhìn cô bực dọc, đau đớn, còn cô vẫn không thể đưa tay ký vào tờ ly hôn đã có sẵn chữ ký của anh.<br/><br/><br/><br/>Có hận đến bầm gan tím ruột, cô vẫn chẳng đủ can đảm để quyết định rời xa chồng. Cũng giống như việc chỉ nhìn thấy thân thể chồng, cô đã mụ mị trong ám ảnh và tức tối. Thân thể ấy, cô có cảm tưởng quen thuộc như chính da thịt mình. Chẳng điều gì ngăn cản được cô yêu anh.<br/><br/>Thường thì Ngân trở về nhà muộn hơn Minh. Bởi lẽ, cô sợ cảm giác trở về căn nhà trống trải để rồi tự hỏi, bây giờ chồng mình đang ở đâu, với ai, có trở về nhà hay không. Vì vậy, Ngân luôn luôn liếc nhìn đôi giày của chồng ngay khi bước qua cánh cửa. Rất nhẹ, cô thở phào và buông mình xuống chiếc sofa màu trắng khi thấy đôi giày quen thuộc nằm gọn nơi xó nhà. Chồng cô đang nấu ăn dưới bếp, một cách chăm chỉ và tận tụy.<br/><br/>Hàng trăm lần cô nhìn hình ảnh ấy mà nước mắt giàn giụa. Ngân thèm được ôm chồng từ sau, được lăng xăng phụ anh, được nghe và được kể chuyện với anh. Nhưng Minh chẳng muốn cô phụ giúp điều gì, càng không khiến cô đụng vào thân thể anh. Một sự trừng phạt khốn khổ nhất mà người đàn ông dành cho người đàn bà yêu họ. Ngân mỉm cười chua chát, toàn thân cô mỏi mệt đến rã rời. Ý định tìm lọ dầu nóng để xoa bóp vừa lóe lên thì vai Ngân được đỡ dậy bằng một cánh tay rắn rỏi. Minh lặng im nhúng hai bàn chân cô vào chậu nước ấm áp. Anh là người duy nhất, sau mẹ Ngân, biết rằng cô rất thích cảm giác được vuốt ve bàn chân khi mỏi mệt. Lòng Ngân lại trĩu nặng và đau nhói, cô đạp tung tóe chậu nước:"Này, anh là thằng gay đầy tớ đấy hả?".<br/><br/>Minh sững sờ nhìn vợ. Nhưng rất nhanh sau đó, anh cúi xuống nắn bóp những ngón chân cô một cách trìu mến, lau chùi sạch sẽ rồi mới thu gọn mọi thứ. Minh không bao giờ qua đêm ở ngoài, nhưng điều ấy chẳng làm vơi đi sự ghen tuông hằn học trong lòng Ngân. Có thể anh ta đã tranh thủ buổi trưa cũng nên. Trong đầu cô không bao giờ thôi ám ảnh về hình ảnh một gã trai ẻo lả nào đó được chồng cô ôm ấp mỗi buổi trưa hay mơ tưởng mỗi đêm.<br/><br/>Cô đay nghiến trong tâm tưởng, ghen tuông trong trái tim và hằn học trong từng hành động. Nhưng cô không rình mò hay thúc ép chồng phải nói ra điều gì. Thà cứ sống trong những giả thuyết do cô đặt ra còn dễ chịu hơn nhiều việc phải chứng kiến tận mắt. Ngân thì không nền nếp như thế. Thật ra là cô cố tình không nền nếp. Thỉnh thoảng cô uống say và ngủ lại đâu đó. Không bao giờ có đàn ông nhưng cô lại thường gọi về trêu ngươi kiểu: "Đêm nay tôi ở khách sạn với một kẻ được gọi là đàn ông, ok?".<br/><br/>Minh không không lồg lộn bắt cô về như mong đợi của cô. Anh im lặng, nhưng nếu đêm ấy ba giờ sáng Ngân trở về thì vẫn thấy anh ngồi đợi. Nhiều lần cô tức điên, chỉ cần nhìn thấy thế, cô lại lao ra cửa, nhưng những lúc ấy, anh ôm chặt lấy cô, nhấc bổng vợ đặt lên giường và khóa chặt cửa. Phòng ngủ chẳng có quá nhiều đồ dùng như ngày mới lấy nhau để cô được đập phá. Minh nằm im nhìn vợ lồg lộn, lôi toạc quần áo trên người chồng. Những lúc ấy, Ngân thường nhìn vào thân hình vạm vỡ của anh, cười khùng khục và vuốt ve một cách thô bạo. Sao đời cô khốn nạn như thế?<br/><br/>Đàn ông yêu thương cô đâu ít. Vậy mà cô chẳng bao giờ để tâm đến, hờ hững chối từ để hằng đêm khao khát chồng mình. Minh dửng dưng lắm, nhưng anh không bao giờ thô bạo với cô. Vì lẽ đó mà cô thường không cần phải kìm nén sự hung hãn. Và khi đã thấm mệt, cô lại lặng im nằm gọn trong lòng chồng ngủ lịm. Cô cũng biết, rất nhiều lần Minh tưởng cô đã ngủ, anh hôn lên trán cô, ôm cô thật chặt và lồg ngực anh hổn hển như bị ai bóp nghẹt.<br/><br/>Đôi khi cô không chịu nổi cái bóng người lặng lẽ cam chịu của Minh, nhưng cũng không thể chịu đựng nếu buổi sáng ngủ dậy, sờ soạng mà không thấy chồng. Nhiều lần Minh dậy sớm để chuẩn bị bữa sáng, cô tỉnh giấc và hoảng loạn tìm kiếm. Khi mắt họ gặp nhau, cả hai cùng lặng im quay đi. Ngân vẫn tin Minh còn yêu cô, yêu theo cách nào đó của riêng anh mà cô không biết được.<br/><br/>Chỉ một lần, Minh nổi nóng và hất Ngân ra khỏi thân thể anh. Đấy là khi Ngân cất lời cay đắng: "Chúng ta sẽ có một đứa con". Vậy mà anh chồm dậy một cách hoảng loạn và dữ dội. Ngân chỉ biết nhìn chồng mà cười ra nước mắt: "Ôi! Một thằng gay đạo đức... Người yêu anh cấm không cho anh làm tình với vợ dù chỉ một lần à?". Minh chẳng nói gì, anh đứng phắt dậy, gần như chạy khỏi phòng. Nhưng Ngân biết, mắt anh vừa trào ra một giọt nước. Anh khóc vì ai? Vì anh, vì cô hay vì gã người tình đáng nguyền rủa nào?<br/><br/>Ngân biết rồi một ngày Minh sẽ bỏ đi. Chính anh đã nói như vậy: "Nếu một lúc nào đó anh đi tìm cuộc sống riêng, xin em hãy chấp nhận điều ấy". Ngân gật đầu lạnh giá. Sẽ thế thôi. Chả lẽ lại lôi anh vào giường và ôm chặt mà khóc, mà chửi đến suốt đời. Ngân mơ hồ biết rằng, ngoài giờ làm việc ở công ty, Minh còn làm việc trong một tổ chức từ thiện phi chính phủ.<br/><br/>Một lần, khi đang ngồi ăn cơm, anh đã nhắc đến việc sẽ làm thủ tục để sang làm việc lâu dài ở châu Phi. Ngân thấy mắt anh nhìn cô tha thiết, chăm chú và đầy lo lắng. Cô thản nhiên vừa ăn vừa nhìn vào chiếc tivi ngoài phòng khách, vẻ hờ hững cố tình. Lòng cô đau đớn nhưng đâu thể nào ngăn cản ý muốn ấy. Chẳng phải lâu nay cô đã biết rất rõ một ngày nào đó anh sẽ ra đi. Từ hôm đó, gương mặt anh thường u buồn và chăm sóc cô kỹ hơn bao giờ hết. Ngân biết rất rõ, thời gian mình sống với chồng chỉ được tính từng ngày, và cái ngày cuối cùng chẳng thể nào cô biết được. Cô hối hả, hoảng loạn trong vỏ bọc của sự dửng dưng, đến quặn thắt.<br/><br/>Nhưng Ngân không biết rằng anh lại bỏ đi vào ngày hôm nay. Kỷ niệm hai năm ngày cưới, Ngân mở cửa, chẳng thấy đôi giày của chồng, cô hoảng loạn tìm kiếm. Ánh mắt cô dừng lại trên mặt bàn, nơi có mảnh giấy là kết quả xét nghiệm và một lá thư anh để lại: <span style="color: #800080;"><em>“Vợ thương yêu! Anh muốn sống những ngày cuối cùng có ý nghĩa. Hai năm qua, dù đau khổ và nhiều nước mắt, nhưng anh đã thực sự hạnh phúc. Anh biết em sẽ rất đau khổ khi đọc lá thư này, nhưng anh vẫn ước ao giữ cho vợ mình trong sáng để bước tiếp cuộc đời khi vắng anh. Người đàn ông sau này đến với em sẽ thực sự kính trọng vợ anh. Và anh đã rất cố gắng để bảo vệ em, bởi vì anh quá yêu em. Cảm ơn em vì đã luôn bên cạnh anh, chỉ mong em tìm được sự bình yên trong lòng. Anh yêu em, mãi mãi...”.</em><br/></span><br/>Minh nhiễm HIV. Kết quả này có trước ngày cưới đúng 5 ngày. Chồng cô không phải gay. Anh tìm mọi cách để bảo vệ cô, nhưng anh không biết rằng cô căm thù sự bảo vệ ấy biết chừng nào. Anh để lại cho cô tất cả, trừ anh. Có hàng trăm cách để bảo vệ cô, sao anh lại chọn cách đau đớn đến thế? Ngân khuỵu xuống, vì biết rằng sẽ thật khó tìm thấy chồng. Nhưng không phải là không thể, cô biết tổ chức từ thiện mà Minh tham gia. Cô sẽ không ngồi yên để gặm nhấm sự đơn độc và rời xa chồng vĩnh viễn. Ngân khóc, tức tưởi: "Tại sao anh không phải gay?".<br/><br/>Thà rằng Minh phản bội cô, thà anh là gay và bỏ rơi cô vì một người nào đó. Hai năm trời cô sống trong sự hoài nghi. Sẽ thế thôi, cô sẽ theo anh đến bất cứ đâu. Còn bây giờ, phải tìm ra anh đã.<br/>Tags - <a href="http://ducphanh.com/blog/tags/life/" rel="tag">life</a> , <a href="http://ducphanh.com/blog/tags/love/" rel="tag">love</a>
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://ducphanh.com/blog/tai-sao-deo-nhan-cuoi-o-ngon-ap-ut/</link>
<title><![CDATA[Tại sao đeo nhẫn cưới ở ngón áp út]]></title> 
<author>MrThang &lt;ducthang.vhit@gmail.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Love - Life]]></category>
<pubDate>Thu, 03 Jun 2010 19:00:35 +0000</pubDate> 
<guid>http://ducphanh.com/blog/tai-sao-deo-nhan-cuoi-o-ngon-ap-ut/</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	Đêm khuya ...Chuẩn bị đi khò ...lướt net chút xem ...oh ...phát hiện 1 cái khá thú vị :"><br/><br/><strong>Tại sao chúng ta lại đeo nhẫn cưới ở ngón áp út?</strong><br/><br/>Người Trung Quốc có một cách giải thích rất thú vị và thuyết phục. Theo họ, ngón tay cái tượng trưng cho cha mẹ, ngón tay trỏ tượng trưng cho anh em, ngón giữa là chính bạn, ngón áp út tượng trưng cho người bạn đời của bạn, và ngón út tượng trưng cho con cái của bạn.<br/><br/>Bây giờ bạn hãy để hai bàn tay đối diện nhau, gập ngón tay giữa lại và áp sát chúng vào nhau, đồng thời cho hai bàn tay mở ra nhưng các ngón tay còn lại chống vào nhau ở đầu mút ngón tay (như trong ảnh nhé) <br/><br/><p align="center"><a href="http://sphotos.ak.fbcdn.net/hphotos-ak-snc3/hs282.snc3/27748_123148137698943_113423225338101_300484_5379153_n.jpg" class="highslide" onclick="return hs.expand(this)"><img src="http://sphotos.ak.fbcdn.net/hphotos-ak-snc3/hs282.snc3/27748_123148137698943_113423225338101_300484_5379153_n.jpg" class="insertimage" alt="Highslide JS" title="点击图片放大" border="0" class="insertimage" alt="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" title="Bấm xem ảnh ở cửa sổ mới" border="0"/></a></p><br/><br/>Bây giờ bạn hãy thử tách hai ngón tay cái, rồi sau đó ngón tay trỏ và ngón út rời nhau ra…<br/><br/>Bạn sẽ thấy chúng tách nhau ra dễ dàng. Đó là bởi cha mẹ bạn không thể sống suốt đời với bạn. Anh em bạn cũng sẽ có gia đình riêng và sẽ rời xa bạn. Cuối cùng con cái bạn cũng vậy, chúng sẽ tạo dựng cuộc sống của riêng mình chứ không thể sống cùng bạn mãi mãi.<br/><br/>Thế còn ngón áp út thì sao? Bạn sẽ thấy ngạc nhiên khi bạn không thể tách rời chúng ra khỏi nhau! Là vì bạn cùng người bạn đời được số phận mang đến với nhau để hòa quyện, gắn bó với nhau không thể tách rời suốt cả cuộc đời. Cho dù tất cả thế giới này bỏ hai bạn ra đi và cuộc sống của hai người có trải qua bao thăng trầm, ngọt đắng đến thế nào đi nữa. <br/><br/><br/>Tags - <a href="http://ducphanh.com/blog/tags/love/" rel="tag">love</a> , <a href="http://ducphanh.com/blog/tags/life/" rel="tag">life</a>
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://ducphanh.com/blog/kinh-nghiem-di-do-xang/</link>
<title><![CDATA[Kinh nghiệm đi đổ xăng]]></title> 
<author>MrThang &lt;ducthang.vhit@gmail.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Love - Life]]></category>
<pubDate>Tue, 01 Jun 2010 12:58:51 +0000</pubDate> 
<guid>http://ducphanh.com/blog/kinh-nghiem-di-do-xang/</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	Xin giới thiệu các mẹo ăn cắp xăng: tôi làm điện thoại gần cây xăng và những nhân viên cây xăng qua chơi cũng thân thiết nên chỉ cho tôi 1 số cách gian lận để tôi phòng ngừa.tôi cũng có gởi lên báo để mọi người tránh nhưng không thấy báo nào đăng.<br/><br/>- Bấm cò : Những nhân viên này khuyên tôi nên đổ theo lít vì đổ theo tiền ăn gian được chứ đổ theo lít là pó tay. tâm lý mọi người vô đổ xăng hay đổ chẵn những số như 20,30,40,50.thí dụ như đổ 50 thì chỉ cần đổ tới 30 ngàn,bấm 2 cái thì sẽ nhảy lên 50 liền.còn bấm ra sao thì chỉ nhân viên cây xăng biết do tôi không hỏi thêm.số dễ ăn gian nhất là 35 ngàn.còn mấy số khó ăn gian là 31,32...45.65...->cách này thì sẽ có 1 nhân viên đứng trong có nhiệm vụ bấm,1 nhân viên đứng ngoài.cây xăng thường hay cây xăng điện tử đều bấm được (cây xăng điện tử bấm dễ hơn).cho nên mấy nhân viên khuyên tôi nên đổ theo lít hoặc lẻ,nhìn kỹ đồng hồ nếu thấy có người đứng trong.<br/><br/>- Đổ trồng : cách này chắc có lẽ ai cũng biết.là đổ người này 10.000 sau đó đổ tiếp cho người kia. cách này thì nhìn mặt người. những cô gái đi xe tay ga và nghe điện thoại thiếu tập trung hay bị dính nhất.thí dụ:có 2 cây xăng đang chạy và 1 bên đã có 10.000,nếu nghe tiếng máy chạy thì biết người trong xi nhan cho người ngoài đổ trồng cho lẹ.có thể kéo cây bên đây đổ cho cây bên kia.nếu khách phát hiện thì sẽ nói do người ở trong quên bấm số.xin lỗi là xong. những nhân viên này lương tháng có 1tr500ng nhưng xài rất sang và có nhiều tiền do 1 ngày 1 nhân viên có thể hưởng "chênh lệch" từ 50 ngàn->300ngàn<br/><br/>Chuyện cây xăng đổ gian là chuyện thường xuyên. Họ có rất nhiều "mánh" chẳng hạn 2 người đứng một trụ bơm như trên, một người một người đổ xăng lợi dụng khi khách hàng sơ ý thì rút vòi bơm ra và người kia liền nhấn nút reset tiền về 0.<br/><br/>- Còn "mánh"nữa là khi đổ cho bạn 20.000 chẳng hạn, khi đồng hồ tới 16.000 thì họ bấm ngắt cần bơm ngay chổ tay cầm, cho dòng xăng ngược lại chảy vào trong, sau đó bấm bơm lại thì chỉ có hơi tống ra, đồng hồ vẫn nhảy nhưng không có xăng chảy ra, chiêu này rất thường sử dụng, không tin các bạn chú ý thử khi đi đổ xăng.<br/>Tags - <a href="http://ducphanh.com/blog/tags/life/" rel="tag">life</a>
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://ducphanh.com/blog/life-nhung-dieu-thu-vi/</link>
<title><![CDATA[[Life] Những điều thú vị ...]]></title> 
<author>MrThang &lt;ducthang.vhit@gmail.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Love - Life]]></category>
<pubDate>Tue, 23 Mar 2010 14:53:16 +0000</pubDate> 
<guid>http://ducphanh.com/blog/life-nhung-dieu-thu-vi/</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	1-Cơ bắp khoẻ nhất trong cơ thể con người chính là...lưỡi.<br/><br/>2- Phụ nữ chớp mắt với tần suất gấp đôi nam giới và gấp tới 30 lần nếu các nàng ở bể bơi.<br/><br/>3- Tên người được ưa dùng nhất thế giới ko phải là John hay Sharah mà là Mohamad.<br/><br/>4- Con gián mất đầu có thể sống tới 9 ngày trước khi nó chết vì...đói.<br/><br/>5- Con người chúng ta ko thể dùng lưỡi liếm được cùi chỏ (khuỷu tay) của chính mình.<br/><br/>6- Giường ngủ trong nhà nói chung có khoảng 6 tỷ vi sinh vật ẩn náu.<br/><br/>7- Bản chữ cái của Hawai chỉ có 12 chữ.<br/><br/>8- Phim hoạt hình chú vịt Donald từng bị cấm trình chiếu ở Phần Lan vì chú vịt này... ko mặc quần.<br/><br/>9- Nếu bạn kẻ vạch phấn ngang đường đi của kiến thì chúng sẽ ko chịu đi qua.<br/><br/>10- Alaska là nơi mà tỉ lệ người ta đi bộ đến chỗ làm cao nhất.<br/><br/>11- Bạn có biết tờ giấy to nhỏ thế nào cũng có thể gập đôi đến 6 lần.<br/><br/>12- Trong đời 1 phụ nữ họ thường nuốt vào bụng khoảng 2kg son môi.<br/><br/>13-T hức ăn duy nhất mà ko bị thiu là ... mật ong.<br/><br/>14- Vừa thái hành, vừa nhai kẹo cao su sẽ ko làm bạn rơi lệ.<br/><br/>15- Có thể dẫn con bò lên lầu nhưng đừng hòng ép nó đi xuống.<br/><br/>16- Walt Disney là "cha đẻ" của hình tượng chú chuột Mickey nhưng trong thực tế ông lại sợ chuột đến phát khiếp.<br/><br/>17- Ốc sên thở bằng chân của nó.<br/><br/>18- Châu Úc là châu lục duy nhất mà ko có núi lửa hoạt động.<br/><br/>19- Vằn trên mình hổ không phải do lông mà do cấu tạo da của chúng.<br/><br/>20- có tới 80% số người đọc bài này cố thử liếm cùi trỏ của mình.<br/>Tags - <a href="http://ducphanh.com/blog/tags/life/" rel="tag">life</a>
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://ducphanh.com/blog/love-anh-yeu-em-em/</link>
<title><![CDATA[[Love]Anh yêu em ... em]]></title> 
<author>MrThang &lt;ducthang.vhit@gmail.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Love - Life]]></category>
<pubDate>Mon, 26 Oct 2009 11:52:18 +0000</pubDate> 
<guid>http://ducphanh.com/blog/love-anh-yeu-em-em/</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	Một chàng trai tỏ tình với một cô gái, anh ta nói: <br/>- Em có biết rằng anh.. yêu.. yêu.. em em không? <br/>- Vậy thì anh đi mà nói với nó!!!! <br/>Chàng trai luống cuống: <br/>- Không... không phải, ý anh muốn nói là.. anh anh.. yêu.. em.. <br/>- Vậy thì để anh ta nói với em... <br/>- Không, không phải... anh muốn nói là... anh... yêu... em... em... <br/>- Vậy thì anh đi mà nói với nó... <br/>Chàng trai bực bội với giọng khó chịu... <br/>- Trời ơi! là trời, không phải thế... anh muốn nói rằng... anh anh... yêu... em em.... <br/>Cô gái cáu gắt: <br/>- Vậy thì để anh ta đi nói với nó.. <br/><br/> → Nguồn bài viết tại: → http://congtoan.net/blog/post/19/<br/>Tags - <a href="http://ducphanh.com/blog/tags/love/" rel="tag">love</a>
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://ducphanh.com/blog/love-nhung-cau-noi-hay-ve-tinh-yeu/</link>
<title><![CDATA[[Love]Những câu nói hay về tình yêu !]]></title> 
<author>MrThang &lt;ducthang.vhit@gmail.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Love - Life]]></category>
<pubDate>Sat, 15 Aug 2009 12:49:51 +0000</pubDate> 
<guid>http://ducphanh.com/blog/love-nhung-cau-noi-hay-ve-tinh-yeu/</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	<span style="color: #800080;"><strong>1.Cuộc đời Anh là một cơn mộng kéo dài . Nó trôi qua thật êm đềm và tĩnh lặng anh chìm đắm trong cơn mơ đó tưởng chừng như không bao giờ tỉnh giấc và để rồi vào một ngày đẹp trời Anh đã choàng tỉnh cơn mộng đó vì đã có một người con gái đến đánh thức con tim tình yêu đang ngủ say của Anh dậy . ….Người con gái ấy mang tên của Em .</strong></span><br/><br/>2.Cái ngày mà một phụ nữ đi qua trước mặt bạn, tỏa ánh sáng cho bạn bước theo chân nàng, thì cái ngày đó bạn khốn đốn rồi, bạn đã yêu .Hình ảnh của nàng sẽ đưa bạn sang một lĩnh vực rực rỡ của tâm hồn bạn, nơi không có gì phải cũng chẳng có gì trái, đó là lĩnh vực của cái đẹp và tình yêu . Lúc này bạn chỉ còn một việc để làm : ” Nghĩ đến nàng thiết tha đến mức nàng buộc phải nghĩ đến bạn ” .<br/><br/>3.Tình yêu chân chính thì trong sạch, nó ở trong tim chớ không ở trong giác quan.<br/><br/>4.Ai khổ vì yêu hãy yêu hơn nữa. Chết vì yêu là sống trong tình yêu.<br/><br/>5.Thật thế, khó tìm ra được một tình yêu hoàn hảo. Để trở thành một người tình, bạn phải có liên tục sự tinh tế của một kẻ rất sáng suốt, sự linh động của một đứa trẻ, tính nhạy cảm của một nghệ sĩ, sự hiểu biết của một triết gia, sự thu nhận của một vị thánh, sự khoan dung của mộ học giả và lòng dũng cảm của một tín đồ.<br/><br/>6.Cuộc đời ngắn ngủi và chúng ta không bao giờ có đủ thời gian cho những con tim đồng cảm. Ôi! Hãy nhanh chóng yêu đi! Hãy nhanh chóng kết tình thân ái .<br/><br/>7.Có thể chúng ta phải gặp một vài người nào đó, nhầm một vài lần như vậy trước khi gặp đúng người mình yêu, và bạn phải trân trọng vì điều đó.<br/><br/>8.Tình yêu là khi bạn lấy đi tất cả mọi đam mê, cuồng nhiệt, lãng mạn mà cuối cùng bạn vẫn biết rằng mình vẫn luôn nhớ về người đó.<br/><br/>9.Trao cho ai đó cả con tim mình không bao giờ là một sự đảm bảo rằng họ cũng yêu bạn, đừng chờ đợi điều ngược lại. Hãy để tình yêu lớn dần trong tim họ, nhưng nếu điều đó không xảy ra thì hãy hài lòng vì ít ra nó cũng đã lớn lên trong bạn.<br/><br/>10.Bạn sẽ không tìm thấy được người lý tưởng nếu bạn có thể sống với người đó. Nhưng bạn đã tìm được một người lý tưởng nếu bạn không thể sống thiếu người đó.<br/><br/>Mong sao bạn luôn yêu và luôn được yêu<br/>Tags - <a href="http://ducphanh.com/blog/tags/love/" rel="tag">love</a>
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://ducphanh.com/blog/loi-noi-va-nhung-vet-dinh/</link>
<title><![CDATA[Lời nói và những vết đinh]]></title> 
<author>MrThang &lt;ducthang.vhit@gmail.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Love - Life]]></category>
<pubDate>Thu, 06 Aug 2009 11:17:25 +0000</pubDate> 
<guid>http://ducphanh.com/blog/loi-noi-va-nhung-vet-dinh/</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	Một cậu bé tính tình rất nóng nảy và cộc cằn. Một hôm, cha cậu đưa cho cậu một túi đinh và dặn rằng mỗi khi cậu nổi nóng hay nặng lời với ai, hãy đóng một cái đinh vào hàng rào gỗ phía sau vườn và suy nghĩ về việc mình đã làm. <br/>Sau ngày đầu tiên, cậu bé đã đóng mười hai chiếc đinh vào hàng rào. Những ngày sau, khi cố gắng kiềm chế cơn giận của mình thì số đinh cậu đóng lên tường rào ngày một giảm. Và cậu nhận ra rằng việc giữ bình tĩnh có lúc dễ hơn là việc đóng những chiếc đinh.<br/><br/>Cho đến một ngày, khi không cần phải dùng đến chiếc đinh nào thì cậu bé tin là mình đã thay đổi và không còn nóng nảy như trước nữa. Cậu kể với cha về điều này và người cha đưa ra một đề nghị: mỗi ngày cậu giữ được bình tĩnh, hãy nhổ một chiếc đinh đã đóng trên hàng rào.<br/><br/>Nhiều ngày trôi qua, cuối cùng, cậu bé vui mừng thông báo với cha rằng tất cả những chiếc đinh đều đã được nhổ. Người cha dẫn cậu đến hàng rào và nói:<br/><br/>- Con đã làm rất tốt, con trai ạ! Nhưng con hãy nhìn vào những cái lỗ trên hàng rào – hàng rào sẽ chẳng bao giờ còn nguyên vẹn như xưa nữa. Những điều con thốt ra trong lúc giận dữ sẽ để lại trong lòng người khác những vết thương – giống như những vết đinh này. Cho dù con có nói lời xin lỗi bao nhiêu lần thì vết thương vẫn còn đó. Vết thương tâm hồn rất khó hàn gắn và chỉ có thể lành được khi có tình thương yêu chân thành và thực sự.<br/><br/><br/>Tags - <a href="http://ducphanh.com/blog/tags/life/" rel="tag">life</a>
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://ducphanh.com/blog/thu-chia-tay/</link>
<title><![CDATA[Thư chia tay]]></title> 
<author>MrThang &lt;ducthang.vhit@gmail.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Love - Life]]></category>
<pubDate>Mon, 03 Aug 2009 05:53:40 +0000</pubDate> 
<guid>http://ducphanh.com/blog/thu-chia-tay/</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	1.Tình yêu tuyệt vời anh dành cho em<br/>2. Đã không còn nữa. Và anh thấy sự chán ngấy với em<br/>3. Ngày một nhiều thêm. Khi chúng ta gặp nhau<br/>4. Anh thậm chí chẳng quan tâm tới khuôn mặt em đâu.<br/>5. Điều duy nhất anh muốn là<br/>6. Ngắm nhìn những cô gái khác. Anh chưa bao giờ nghĩ sẽ<br/>7. Kết hôn với em. Buổi trò chuyện cuối cùng của chúng ta<br/>8. Thật tẻ nhạt và nó chẳng hề<br/>9. Làm anh chờ đợi gặp em nhiều hơn nữa<br/>10. Em chỉ biết nghĩ cho mình em thôi.<br/>11. Nếu chúng ta kết hôn, anh cảm nhận được<br/>12. Cuộc sống sẽ trở nên đầy bất ổn. Và anh sẽ không tìm thấy<br/>13. Niềm đam mê khi ta chung sống. Anh có một trái tim<br/>14. Nhưng chắc chắn không phải<br/>15. Để dâng hiến cho em. Chỉ mình em trên thế gian này mới<br/>16. Thât ích kỉ và ngốc nghếch, vậy nên em chẳng<br/>17. Có khả năng ôm trọn trái tim anh<br/>18. Anh thật sự muốn em hiểu rằng<br/>19. Những điều anh nói là sự thật. Em sẽ giúp anh rất nhiều nếu em<br/>20. Hiểu được tình yêu của chúng ta đã kết thúc. Đừng cố gắng<br/>21. Trả lời anh. Lá thư này toàn những điều<br/>22. Anh không hề mong muốn. Em đừng nghĩ viển vông<br/>23. Về tình yêu thật sự với anh. Thôi chào em. Hãy tin lời anh nói.<br/>24. Anh không thể quan tâm tới em nhiều hơn đâu. Và xin em đừng nghĩ rằng :<br/>25. Anh vẫn sẽ mãi là người yêu em. <br/><br/><br/>Đọc những dòng lẻ thui nha <br/><br/>Tags - <a href="http://ducphanh.com/blog/tags/love/" rel="tag">love</a>
]]>
</description>
</item><item>
<link>http://ducphanh.com/blog/love-suc-manh-cua-tinh-yeu-chan-that/</link>
<title><![CDATA[[Love]Sức mạnh của tình yêu chân thật ...]]></title> 
<author>MrThang &lt;ducthang.vhit@gmail.com&gt;</author>
<category><![CDATA[Love - Life]]></category>
<pubDate>Thu, 16 Jul 2009 12:17:57 +0000</pubDate> 
<guid>http://ducphanh.com/blog/love-suc-manh-cua-tinh-yeu-chan-that/</guid> 
<description>
<![CDATA[ 
	Hai người yêu nhau nhưng gặp sự phản đối mạnh mẽ từ phía gia đình nhà cô gái. Họ cho rằng chàng trai không xứng đáng với địa vị của gia đình cô và họ sẽ không tha thứ cho cô nếu tiếp tục có quan hệ với anh ta. Mặc dù cô gái rất yêu chàng trai nhưng khi hai người gặp nhau cô luôn hỏi: "Anh có yêu em nhiều không?". Cô hay bực bội do chàng trai không trả lời như ý cô mong muốn. Và áp lực của gia đình khiến hai bạn trẻ bất hoà. Cô thường trút giận lên chàng trai.<br/><br/>Về phía mình, chàng trai luôn chịu đựng trong im lặng. Sau một năm anh tốt nghiệp và quyết định đi du học. Trước khi ra đi anh đã cầu hôn với cô gái: "Anh biểu lộ tình cảm của mình bằng lời nói không giỏi nhưng những gì anh biết là anh yêu em. Về phía gia đình, anh sẽ cố gắng hết sức thuyết phục gia đình em đồng ý. Em thuận ý làm vợ anh chứ?".<br/><br/>Cô gái ưng thuận và với sự quyết tâm của chàng trai, cuối cùng gia đình cô gái cũng nhượng bộ và đồng ý cho họ kết hôn với nhau. Trước khi chàng trai đi học, hai người làm lễ đính hôn. Cô gái tham gia công tác xã hội trong khi anh tiếp tục học ở nước ngoài. Họ bày tỏ tình cảm của mình qua những lá thư và điện thoại. Tuy có khó khăn nhưng họ vẫn luôn nghĩ về nhau. Một ngày nọ, cô gái bị tai nạn giao thông trên đường đi làm. Khi tỉnh dậy cô thấy cha mẹ mình bên cạnh giường. Cô cảm nhận được tình trạng tồi tệ của mình. Nhìn thấy mẹ khóc, cô muốn làm cho mẹ yên lòng nhưng những gì cô có thể thốt ra là tiếng thở dài. Cô đã mất đi giọng nói. Bác sĩ bảo rằng tai nạn đã gây thương tổn não của cô khiến cô không thể nói được nữa. Cô suy sụp mặc dù cha mẹ cô động viên rất nhiều. Trong suốt thời gian ở bệnh viện cô chỉ biết khóc trong thầm lặng.<br/><br/>Xuất viện về nhà, tình trạng cô cũng chẳng thay đổi gì. Mỗi khi có tiếng điện thoại reo, cô có cảm giác như từng nhát dao đâm vào tim. Cô không muốn cho anh biết và càng không muốn trở thành gánh nặng của anh. Cô viết cho anh một lá thư nói rằng cô không còn đủ kiên nhẫn đợi chờ anh nữa. Cô gửi lại anh chiếc nhẫn đính hôn. Chàng trai gửi hàng ngàn lá thư và gọi biết bao cuộc điện thoại nhưng cô không trả lời và chỉ khóc. Cha mẹ cô quyết định chuyển nhà, hi vọng rằng cô sẽ quên những gì đã xảy ra để có thể sống yên ổn. Cô gái học ngôn ngữ cử chỉ và bắt đầu một cuộc sống mới. Mỗi ngày cô tự nhủ mình hãy quên anh ấy đi. Nhưng một hôm bạn của cô đến cho hay anh đã trở về. Cô van xin người bạn đừng cho anh biết chuyện gì đã xảy ra với cô. Từ đó cô không còn nhận được tin tức gì của anh. Một năm trôi qua. Người bạn của cô đến thăm và trao cho cô thiệp mời dự lễ kết hôn của anh. Trái tim cô gái tan vỡ. Nhưng khi mở thiệp cưới cô gái thấy tên mình trong tấm thiệp. Ngước lên, cô thấy anh đang đứng trước mặt.<br/><br/>Chàng trai dùng cử chỉ nói với cô gái: "Một năm qua anh đã dành thời gian học ngôn ngữ này. Chỉ để em hiểu rằng anh không quên lời ước hẹn của chúng ta. Hãy cho anh có cơ hội nói với em rằng anh yêu em."<br/>Anh lồng chiếc nhẫn vào tay cô gái. Cuối cùng nụ cười đã trở lại trên môi cô. <br/><br/>Tags - <a href="http://ducphanh.com/blog/tags/love/" rel="tag">love</a>
]]>
</description>
</item>
</channel>
</rss>